Cuộc chuyển mình gần 100 năm của Hoa Kỳ

Biên khảo của Mai Thanh Truyết: từ phong trào Technocracy thập niên 1930 và giấc mơ Technate Bắc Mỹ đến thời đại AI, một câu hỏi cũ trở lại: ai nên nắm quyền để quản trị xã hội?

Biên khảo của Mai Thanh Truyết: từ phong trào Technocracy thập niên 1930 và giấc mơ Technate Bắc Mỹ đến thời đại AI, một câu hỏi cũ trở lại: ai nên nắm quyền để quản trị xã hội?

Hồi ký và thơ tù của Uyên Thao: hai lần thơ suýt khiến ông "đi mò tôm" thời Cần Lao, những năm tù Cộng Sản, và người bạn tù Vĩnh Hầu đã gìn giữ các bài thơ không tên.

Có lẽ đó là điều người Việt, dù đang sống ở đâu, có thể nhận ra ở nhau rằng quyền công dân không phải là đặc quyền được ban phát, mà là trách nhiệm phải được dành lấy và gìn giữ.

Đọc hồi ký "Buồn Vui Đời Thuyền Nhân" của Lâm Hoàng Mạnh, Uyên Thao đối diện lại những thảm kịch thuyền nhân ít được kể — và câu hỏi nhức nhối về tình người giữa tăm tối lịch sử.

Nhân 250 năm lập quốc Hoa Kỳ, một người Việt tị nạn suy ngẫm về điều gì đã làm nên một cường quốc tự do — và nhìn thẳng vào những giới hạn của Việt Nam hôm nay, từ kinh tế đến nhân quyền.

Từ chuyện tan vỡ của vợ chồng Al Gore đến câu chuyện người xếp dù và chiếc vò nứt, MS Trần Nhựt Thăng suy ngẫm về ý nghĩa của việc sống hết lòng với những gì trong tầm tay mình, mỗi ngày.

Nửa thế kỷ sau biến cố 1975, chữ "Tự Do" vẫn là một trong những chữ được nhắc đến nhiều nhất trong đời sống người Việt hải ngoại — và có lẽ cũng là chữ khó định nghĩa nhất. Số báo này không đưa ra một định nghĩa cuối cùng, nhưng mở ra một không gian để cùng suy nghĩ lại.

Nhân ngày 30/4, thế hệ thứ I có cần chuyển tải hận thù với CSVN cho thế hệ thứ II hay không? Hay là chuyển tải lịch sử một giai đoạn đau thương của đất nước đến các thế hệ về sau, để rồi từ đó, chính họ chọn lựa hướng đi tương lai cho Việt Nam?

Năm 1994, Tổng thống Bill Clinton ký ban hành một đạo luật có vẻ khiêm tốn: chỉ định ngày 11 tháng 5 là "Vietnam Human Rights Day". Văn bản không nói đến việc lặp lại hàng năm, không thiết lập một ngày lễ quốc gia theo nghĩa thông thường, và cũng không tạo ra một cơ chế dài hạn.

Như chúng ta biết, trong gần nửa thế kỷ qua, Iran là một trong những quốc gia gây ra nhiều hiểm họa nghiêm trọng cho người dân trong nước và cho một số quốc gia trên thế giới. Iran với chế độ thần quyền, một thể chế chánh trị đặc biệt, nó thể hiện sự độc tài tuyệt đối và tàn ác. Iran cùng với các nước cộng sản còn lại, và một số quốc gia chuyên chính khác tạo thành một liên minh mới đầy thách thức và đe dọa những giá trị Tự do, Dân chủ, Nhân quyền và Thịnh vượng của Cộng đồng thế giới.