IKIGAI: The Japanese Secret to a Long and Happy Life

Ikigai: “bí quyết” hay một nghệ thuật sống giản dị?

Trong rừng sách self-help về hạnh phúc và tuổi thọ, Ikigai: The Japanese Secret to a Long and Happy Life (Héctor García & Francesc Miralles) có một lợi thế hiếm: nó không rao bán “bẻ lái cuộc đời” bằng vài thói quen thần kỳ, mà gợi ra một triết lý mềm dẻo và thực tế hơn. “Ikigai” được tác giả diễn giải như “lý do để thức dậy mỗi sáng” — không nhất thiết là một sứ mệnh lớn lao, mà có thể là một mạch ý nghĩa nho nhỏ được nuôi bằng công việc, sự gắn bó, thói quen và niềm vui hằng ngày.

Điểm cuốn hút của sách nằm ở cách kể về Okinawa – nơi thường được nhắc đến như một vùng đất “trường thọ” của Nhật. Từ những câu chuyện đời thường, tác giả rút ra các yếu tố lặp đi lặp lại: Người già vẫn vận động nhẹ đều đặn, ăn điều độ, giữ nhịp sống tương đối ổn định, và đặc biệt là có mạng lưới xã hội bền chặt (bạn bè, nhóm tương trợ, gia đình, hàng xóm).

Song song, tập sách lồng thêm các ý tưởng quen thuộc từ tâm lý học phổ thông như truyền tâm cảm  (trạng thái nhập tâm khi làm việc mình yêu), giá trị của mục tiêu vừa sức, và sức mạnh của những cải thiện nhỏ mỗi ngày.

Ở cấp độ “đọc để làm ngay”, Ikigai mạnh ở sự đơn giản: Bạn không cần tái thiết đời mình, chỉ cần thiết kế lại vài nhịp sống. Một “ikigai” khả tín thường xuất hiện khi ta có việc để làm (dù nhỏ), có người để thương, và có cảm giác mình còn hữu dụng. Với nhiều độc giả, đặc biệt là người trưởng thành đang bận rộn, đây là một lời nhắc dịu dàng nhưng hiệu quả: Hạnh phúc bền chặc không nằm ở cao trào, mà ở nhịp đều đặn.

Tuy vậy, mặt hạn chế của sách cũng nằm ngay trong sức hấp dẫn ấy.

Cách đóng gói “bí quyết Nhật Bản” đôi khi tạo cảm giác lý tưởng hóa: Như thể chỉ cần tinh thần “ikigai” là đủ để chạm đến tuổi thọ và an lạc. Thực tế, sức khỏe và tuổi thọ chịu tác động mạnh từ y tế, kinh tế, môi trường, điều kiện lao động, và bất bình đẳng xã hội -những biến số mà sách chạm đến khá nhẹ.

Sách cũng dựa nhiều vào câu chuyện minh họa; người đọc muốn bằng chứng khoa học chặt chẽ hoặc tranh luận học thuật sẽ thấy phần “nghiên cứu” mang nhiều tính gợi ý hơn là thuyết phục.

Ngoài ra, “ikigai” trong sách được diễn giải rất rộng, đôi lúc trở nên mơ hồ: nó là đam mê, là trách nhiệm, là thói quen, là cộng đồng… tất cả cùng lúc. Vì vậy, cuốn sách phù hợp hơn như một “bản đồ cảm hứng” chứ không phải một phương pháp đo lường hay quy trình tìm ra mục đích sống.

Với những ai đang chịu áp lực mưu sinh, chăm sóc gia đình, hoặc sống trong cô đơn đô thị, lời khuyên “sống chậm, gắn kết, vận động đều” nghe đúng nhưng không dễ thực hành – và sách chưa thật sự đi sâu vào các rào cản ấy.

Dẫu vậy, Ikigai vẫn đáng đọc vì nó trả lại cho độc giả một câu hỏi nền tảng mà xã hội hiện đại hay quên: “Điều gì khiến ngày mai của tôi đáng để bắt đầu?”

Cuốn sách không hứa hẹn phép mầu. Nó gợi một hướng nhìn: Hãy xây “ikigai” như xây một đời sống – bằng việc nhỏ, sự gắn bó thật, và niềm vui vừa tay. Nếu xem đây là một lời nhắc để chỉnh nhịp, chứ không phải “bí kíp Nhật” để sao chép, bạn sẽ nhận được nhiều hơn mong đợi.

Ban Biên Tập Điểm Sách 1975 Magazine

Share your love
Nguyễn Quang Dũng
Nguyễn Quang Dũng
Articles: 6