Những Bài Thơ Không Tên

Hồi ký và thơ tù của Uyên Thao: hai lần thơ suýt khiến ông "đi mò tôm" thời Cần Lao, những năm tù Cộng Sản, và người bạn tù Vĩnh Hầu đã gìn giữ các bài thơ không tên.

Hồi ký và thơ tù của Uyên Thao: hai lần thơ suýt khiến ông "đi mò tôm" thời Cần Lao, những năm tù Cộng Sản, và người bạn tù Vĩnh Hầu đã gìn giữ các bài thơ không tên.

Đọc hồi ký "Buồn Vui Đời Thuyền Nhân" của Lâm Hoàng Mạnh, Uyên Thao đối diện lại những thảm kịch thuyền nhân ít được kể — và câu hỏi nhức nhối về tình người giữa tăm tối lịch sử.

Khi ghi lại nỗi đau riêng của bản thân qua cuộc sống cá nhân nhỏ bé, Tô Hải đã góp thêm chứng tích vào cái kho thực tế đang kêu gào thức tỉnh về một thái độ từng có và vẫn đang có để vùi dập con người giữa vô vàn tai ách.

Tôi ghi những dòng này vào tháng Giêng 1999 dưới cái nắng đổ lửa của Sài Gòn, nhưng chẳng nghĩ gì đến nắng mưa mà chỉ nhớ về hơn 10 năm trước, khi rời nhà tù Z.30A để gia nhập cuộc sống bên ngoài.