Việc Trong Tầm Tay

Image generated by Chat GPT

Hôm 01-06-2010 cả nước Mỹ bàng hoàng bởi một tin do hãng thông tấn AP loan đi: Vợ chồng Ô. Gore cựu Phó Tổng Thống Hoa Kỳ sau 40 năm yêu đương mặn nồng, với bốn mặt con,  đã chính thức tuyên bố chia tay. Sở dĩ nước Mỹ choáng váng là vì hai người gặp nhau, yêu nhau từ thuở học trò, nổi tiếng là một cặp vợ chồng hạnh phúc trong suốt thời gian 8 năm làm Phó Tổng Thống, và trước mắt công chúng họ luôn luôn “trình diễn” và bày tỏ mối tình thắm thiết đó. Chẳng hạn như trong Đại Hội Đề Cử Ứng Cử Viên Tổng Thống của Đảng Dân Chủ năm 2000, hai người đã ôm nhau hôn môi, hôn miệng quá lâu làm cho mấy chục ngàn đại biểu về tham dự đại hội và cả thế giới “nghẹt thở”. Rồi cũng trong đại hội đầy vinh quang này ông đã tuyên bố “Vợ tôi (Tipper Gore) là người mà tôi yêu hết lòng kể từ đêm chúng tôi gặp nhau ở buổi hòa nhạc ở trung học.” Cũng trong cuộc vận động tranh cử tổng thống năm 2000, bà đã ca ngợi ông trong cuộc phỏng vấn của Hãng AP như sau “Anh ấy mệt lử cò bợ (dog tired) mà vẫn còn ngồi vào bàn làm việc, nhưng khi tôi cần thứ gì ở trong phòng thì ảnh không ngần ngại đứng dậy và lấy cái đó cho tôi.” Là một phó tổng thống đẹp trai của một siêu cường, đoạt giải thường Nobel về hâm nóng địa cầu năm 2007, đọat giải Điện Ảnh Oscar cùng năm với phim tài liệu “An Inconvenient Truth” mà yêu vợ đến như vậy là cùng. Mối tình của họ cứ tưởng mỗi ngày mỗi nồng thắm cho đến ngày đầu bạc răng long. Nhưng có ai ngờ?

Câu hỏi đặt ra là tại sao? Có cái gì bất ổn ở bên trong… mà người Mỹ gọi là “What went wrong?” Mọi phỏng đóan bây giờ đều đúng và có thể đều sai:

– Ông già rồi không còn sức khỏe để phục vụ bà?

– Bà cằn nhằn ông vì ông không trở thành tổng thống theo đúng ước vọng của bà? Mộng của bà là “đệ nhất phu nhân”, “đệ nhị phu nhân” thì bà không chịu?

– Càng già bà càng giở chứng khiến ông chịu không nổi?

– Giờ đây bà già rồi, ông thì hào quang và tiền bạc sáng chói thiếu gì bà ngấp nghé?

– Hoặc chính ông giở chứng và không còn chiều bà như xưa nữa?

Sự tan vỡ của mối tình của Al và Tipper làm phong phú thêm kho chuyện tình buồn và làm ngậm ngùi nhiều thế hệ sau. Rồi đây, hai người sẽ rút lui vào bóng tối để tránh sự soi mói của  truyền thông và công luận. Rồi ông hoặc bà, hoặc cả hai người sẽ có tình nhân mới và dĩ nhiên một cuộc đời mới. Nhưng cái di sản để lại cho con cái thì thật bất hạnh không sao xóa sạch.

Thưa quý bạn,

Con người được tạo ra để sống phước hạnh nhưng thế gian không thiếu những chuyện buồn, chia ly, mất mát. Và chúng ta biết tại sao tình trạng đó xảy ra. Con người không vâng phục Đức Chúa Trời, sống theo ý riêng của mình và phạm tội cùng Ngài. Chúa Jesus xuống thế gian để Ngài mang lại sự phước hạnh cho lòai người “Ta đã đến, hầu cho chiên được sự sống và được sự sống dư dật.” Giăng 10:10.

  1. Ca sĩ phản chiến Joan Baez trước kia có nói một câu chí lý “Chúng ta không thể chọn sẽ chết như thế nào hay bao giờ chết nhưng chúng ta có thể chọn phải làm gì trong lúc còn sống”
  2. Đi vào nghĩa trang, dừng chân trước một mộ bia, chúng ta sẽ đọc một hàng chữ đầu là tên người qua đời và hàng thứ nhì là hai con số 1930 và 2011. Số đầu là năm mà con người xuất hiện trên thế gian, con số thứ hai là năm từ biệt thế gian hay từ giã cõi đời. Giữa hai số đó là một gạch ngang. Người đến thăm hay người đọc mộ bia sẽ tưởng tượng hay nhớ lại những gì mà người nằm xuống đã làm trong cái gạch ngang đó.
  3. Tôi và quý vị rồi sẽ tự hỏi: cái gạch ngang của mình sẽ gồm có những công việc gì? Có cần phải có danh gì với núi sông không? Theo tôi, không cần thiết như vậy đâu vì trên đời có lắm danh hão huyền nhưng quan trọng là đã làm điều gì với Chúa và cho Chúa của chúng ta.
  4. Truyền đạo 9:10 giúp chúng ta một thái độ sống thiết thực và rất hữu dụng. Đó là một câu trả lời đơn giản nhưng theo ý Chúa: “Mọi việc tay ngươi làm được, hãy làm hết sức mình; vì dưới âm phủ, là nơi ngươi đi đến, chẳng có việc làm, chẳng có mưu kế, cũng chẳng có tri thức, hay là sự khôn ngoan”.

 Qua câu Kinh văn này, tôi rút ra những nguyên tắc giúp chúng ta sống đẹp lòng Chúa:

Nguyên tắc 1 – VIỆC TAY NGƯƠI LÀM ĐƯỢC.

Tức là những việc trong tầm tay của mình. Hãy làm những việc trong tầm tay của mình.

Đây là một lời dạy dỗ rất thực tế và khôn ngoan. Chúng ta thường có ba khuynh hướng sai lầm:

A. Thông thường chúng ta thích làm những công việc lớn lao vĩ đại, những công việc sẽ mang lại kết quả thật lớn lao. Khổ thay những công việc như thế thường là ngòai tầm tay của chúng ta, ngòai tài sức của chúng ta và ngòai sự kiểm sóat của chúng ta nên hậu quả là:

(1) không thể thực hiện được vì tốn kém hay khó đạt kết quả vì không có kinh nghiệm.

(2) vì khó thực hiện nên sau đó chúng ta chán nản và bỏ cuộc.

(3) cần sự giúp đỡ hay hợp tác của nhiều người. Điều này tạo ra mối bất hòa hay cần sự kiên nhẫn, chịu đựng mà con người không phải ai cũng có đức tánh này cho nên sẽ dễ dàng thất bại.

B. Con người thích thay đổi không khí, muốn làm việc hay muốn đến một nơi nào khác để làm. Một phần vì chúng ta đã thất bại tại đây nên tìm chỗ mới để làm lại. Thua keo này bày keo khác.

– Tôi thường nghe nói: tôi sẽ về Việt Nam để truyền đạo, tôi sẽ đi Mã Lại để truyền đạo, gần đây tôi lại nghe có người dự trù qua Đại Hàn để truyền đạo cho nguời Việt Nam tại đó và tôi không nghe ai nói: tôi sẽ ra chợ Eden để phát truyền đơn. (Eden là khu thương mại của người Việt Nam trong vùng Thủ đô Hoa kỳ)

– Nhiều người sẵn sàng chi ra một số tiền 5 đến 7 ngàn để về VN truyền đạo nhưng khi tổ chức truyền giảng tại đây, chưa chắc đã sẵn lòng đóng góp $100.00.

Lời Chúa trong sách Truyền Đạo nhắc chúng ta làm “Những việc tay người làm được”  là những việc bình thường với trách nhiệm bình thường và dễ dàng thực hiện và hoàn tất.

Ví dụ: bắt đầu ăn uống kiêng cữ, tập thể thao mỗi ngày 30 phút, mỗi ngày đọc Kinh Thánh ½ giờ, hay cầu nguyện với Chúa, trở lại đại học học tiếp, sơn phòng khách, mời một người bạn đi thờ phượng, tham gia trường Chúa Nhật mỗi Chúa Nhật hay tham gia buổi hiệp nguyện của Hội Thánh, mang một bình hoa vào nhà thờ trong ngày đầu tháng có tiệc thánh thăm viếng một người vắng mặt nhiều lần…

Có hàng ngàn công việc trong tầm tay, và tay người làm được. Hãy nghĩ đến và bắt đầu. Từ việc hữu ích cho mình đến việc hữu dụng cho công việc Chúa, cho gia đình mình.

– Một việc làm hữu dụng đáng giá hơn một ngàn lời lý thuyết hay ho.

– Một hành động hữu dụng cho Hội Thánh đáng giá hơn ngàn lời của thầy dạy Kinh Thánh mà thiếu thực hành.

Vua Solomon viết: “hãy làm việc tay người làm được” có nghĩa là:

Người nào đó lau bàn vì cái bàn dơ đóng bụi.

Người nào đó thu dọn rác vì căn phòng cần sạch sẽ.

Người nào đó cần thanh toán cái bill vì Hội Thánh cần mua sách cho trường Chúa nhật.

Người nào đó cần đến đây sớm hơn vì họ sẽ làm công tác hướng dẫn chương trình thờ phượng.

Người nào đó cần chuẩn bị bài học vì trường Chúa nhật cần có người hướng dẫn.

Người nào đó cần dự lớp trường Chúa nhật dù họ đã học rồi, biết rồi.

Người nào đó cần gọi điện thọai để thăm một người vắng mặt trong buổi thờ phượng.

Người nào đó cần ở lại trễ vì phải chỉ dẫn một người mới đến.

Người nào đó cần có mặt để hướng dẫn các em thiếu niên học Kinh Thánh.

Người nào đó cần đến sớm để in tờ chương trình.

Chúng ta thấy có nhiều việc “tay người làm được.” Cuộc sống của chúng ta và cuộc sống của Hội thánh có cả trăm việc lớn nhỏ mà “tay người làm được” nghĩa là trong tầm tay của một người bình thường có thể làm được.

C. Ngoài thích làm việc lớn và thích làm việc mới khác, còn có một hạng người tệ hơn là: người thích chỉ trích, thích đứng ngoài phê bình, bài bác, chỉ góp ý kiến sau lưng. Họ không muốn làm, không muốn tham gia, không dấn thân và nhất là vì đó không phải là ý của mình. Họ không muốn người khác thành công. Con người này không có chỗ đứng trong đời sống phục vụ của một Cơ đốc nhân.

“Hãy làm việc mà tay ngươi làm được” là lời của Đức Chúa Trời, là chỉ thị của Ngài. Nó không tùy thuộc vào sở thích của chúng ta, hay cảm giác thích hay không thích của chúng ta. Tất cả chúng ta đều có những việc, những trách nhiệm, những phân công trong đời sống theo Chúa.

Không ai đến với Chúa, không ai đi với Chúa, không ai bước với Chúa mà cho là quá giang, cho là đi ké hay free ride. Chúng ta không ở trên giường ngủ mãi mãi mà không bước xuống và tham gia vào công việc chung. “Hãy làm việc mà tay người làm được”.

Nguyên tắc 2 – HÃY HẾT SỨC MÀ LÀM

Image by Vietnguyenbui @pixabay.com

Không phải làm những gì tay mình làm được mà còn phải làm hết sức mình. Cứ nghĩ rằng mình đang làm cho Chúa để rán sức mình mà làm.

Một người không hết sức làm là vì họ nghĩ rằng có hết sức hay không, kết quả cũng không thay đổi. Tôi cố gắng đến nhà thờ sớm hơn để tham gia trường Chúa nhật nhưng rồi nghĩ lại, có mặt hay không cũng chẳng ích gì mà cũng chẳng hại gì nên người đó sẽ không cố gắng đến.  Có khi chúng ta tham dự 100 lần, học 100 bài học Kinh Thánh chẳng mang cho mình một sự dạy dỗ nào nhưng bỗng có một câu, một lời nói làm con người thay đổi, chuyển hướng và quyết định tương lai của một đời người. Quý vị còn nhớ câu chuyện của “thánh” Augustine. Chỉ một câu Kinh Thánh mà thay đổi cuộc đời của ông.

Nhận một việc nhỏ trong Hội Thánh, nếu chúng ta không thực hiện trong tinh thần hết sức mình thì với bao nhiêu việc xảy ra, chúng ta dễ dàng quên hay lơ là thiếu sót việc nhỏ đó và nó ảnh hưởng đến công việc lớn của Hội Thánh.

CÂU CHUYỆN NGƯỜI XẾP CHIẾC DÙ

Câu chuyện về anh Charles Plumb cho chúng ta thấy giá trị của việc làm hết sức của mình.

Đại úy Plumb, tốt nghiệp trường Hải quân Hoa Kỳ đã hoàn tất 74 chuyến bay trên không phận Bắc Việt và chuyến thứ 75 thì bị bắn rơi. Anh nhảy dù xuống an tòan nhưng bị bắt, đánh đập và giam trong xà lim 2103 ngày

Sau Hiệp định Paris, anh khi được trao trả, về Hoa Kỳ và anh được mời nói chuyện tại nhiều nơi về kinh nghiệm nghề nghiệp cũng như bài học về sự sống còn trước những thử thách quá lớn lao trong cuộc đời.

Có một hôm, anh và vợ ngồi ăn trong một nhà hàng, một người ở bàn bên cạnh bước đến chào anh và nói: “Ông có phải là Đại Úy Plumb không? Ông lái phản lực cơ trên không phận Bắc Việt từ hàng không Kitty Hawk không? Sau đó ông bị bắn rơi?”

Ngạc nhiên trước sự xác nhận này, Charles đáp: Làm sao ông biết rõ như vậy?

Ông kia đáp: Tôi là người xếp chiếc dù ông mang trong ngày hôm đó. Và tôi nghĩ rằng sự cẩn thận của tôi đã trả lời!

Charles đứng lên nắm tay người đàn ông kia và nói: “Chắc chắn rồi.  Việc làm hết sức cẩn thận của ông đã cứu mạng sống tôi. Nếu không, tôi không có mặt hôm nay.

Charles không ngủ được đêm đó. Ông nhớ lại những anh thủy thủ vô danh đứng bên những bàn dưới góc hầm của chiếc hàng không mẫu hạm yên lặng, chăm chú cẩn thận xếp những chiếc dù gói trong tay số phận của người sẽ mang chiếc dù đó. Rồi từ chiếc dù ông nghĩ đến những chiếc dù tâm linh. Mỗi ngày, mỗi giờ, có những người đang hết lòng làm công vịệc của Hội Thánh lặng lẽ âm thầm không danh vọng, không ai biết nhưng đó là chiếc dù tâm linh cứu những người mà họ không bao giờ biết đến.

Hội Thánh là nơi gói ghém những chiếc dù thuộc linh cứu người.

 CÂU CHUYỆN CHIẾC VÒ NỨT

Có một người gánh nước thuê ở Ấn Độ nọ, mỗi ngày anh gánh nuớc từ suối về với hai chiếc vò nặng trĩu trên đôi vai. Một trong hai chiếc vò chẳng may bị nứt, trong khi chiếc bên kia thì nguyên vẹn. Vì thế, sau khi gánh một đoạn đường dài từ suối về, chiếc vò nứt chỉ còn chứa một nửa lượng nuớc trong khi chiếc bên kia thì vẫn đầy tràn.

Trong suốt hai năm dài, thay vì hai vò nước đầy, mỗi ngày anh chỉ đem về nhà chủ mình được một vò rưỡi nước mà thôi. Chiếc vò nguyên vẹn rất tự hào về những gì mà nó làm được, nó cảm thấy nó đã làm trọn trách nhiệm mà người ta tạo ra nó. Còn chiếc vò bị nứt lại cảm thấy xấu hổ về điều khiếm khuyết của mình. Nó cảm thấy đau khổ vì mình chỉ có thể hoàn thành được một nửa trách nhiệm của mình mà thôi.

Sau hai năm dài, chiếc vò nứt tự dằn vặt và xấu hổ vì nghĩ mình thất bại, chẳng thể làm trọn việc của mình. Vào một ngày nọ, bên dòng suối, nó buồn bã nói với người gánh nước, “Tôi cảm thấy xấu hổ về chính mình và muốn nói lời xin lỗi với ông.”

“Tại sao vậy?” Người gánh nước hỏi, “anh cảm thấy xấu hổ về việc gì?”

“Trong suốt hai năm qua, tôi chỉ có thể đem về nhà được một nửa vò nước… Nước đã bị rỉ ra từ vết nứt trên người tôi suốt trên đường trở về nhà ông chủ của anh. Bởi vì khiếm khuyết của tôi, mà anh phải chịu vất vả, và anh đã không nhận được công giá xứng đáng cho công sức mà anh đã bỏ ra,” chiếc vò nứt trả lời.

Người gánh nước cảm thấy thương hại cho chiếc vò cũ kỹ, nứt nẻ này. Anh ta nói, “Không sao, hôm nay trên đường mình trở về nhà ông chủ của tôi, tôi muốn anh chú ý đến những bông hoa xinh đẹp mọc bên đường.”

Và quả thật, khi leo lên những dốc đồi, chiếc vò nứt chú ý thấy những ánh nắng ấm áp đang chiếu rọi lên những bông hoa rực rỡ bên đường, và nó lấy làm thích thú.

Nhưng rồi khi về gần đến nhà, chiếc vò nứt lại tiếp tục buồn bã vì nó nhớ ra mình đã làm rò rỉ hết một nửa vò nước như mọi khi. Thế là nó lại nói lời xin lỗi với người gánh nước về điều này. Người gánh nước trả lời, “Anh có chú ý thấy rằng có những bông hoa xinh đẹp kia chỉ mọc ở phía của anh không? Bên kia đường thì chẳng có hoa mọc? Đó là vì tôi luôn biết cái khiếm khuyết của anh và tôi đã tận dụng điều đó. Tôi đã trồng những hạt giống hoa trên con đường bên phía anh đi qua. Mỗi ngày khi chúng ta quay trở về nhà từ dòng suối, anh đã tưới nước lên những cây hoa ấy. Và sau hai năm, bây giờ tôi có thể hái những bông hoa xinh đẹp đem về trang trí cho chiếc bàn của ông chủ tôi. Nếu như anh không có vết nứt đó thì ông chủ tôi sẽ không có những bông hoa xinh đẹp này để trang hoàng và làm đẹp cho ngôi nhà của mình.

Mỗi chúng ta đều có những khiếm khuyết. Tất cả chúng ta đều là những chiếc vò nứt. Nhưng trước mắt Chúa, không có điều gì là vô ích cả. Khi bạn được Chúa kêu gọi làm công việc Ngài, đừng bao giờ e ngại vì nghĩ mình bất tài hay mình có nhiều khuyết điểm.

Hãy tập chấp nhận những khiếm khuyết mình có và bằng lòng làm công việc hết lòng hết sức cho Chúa, Chúa sẽ làm cho nó trở nên có ích trong nhà của Ngài. Hãy mạnh dạn bước đi để kinh nghiệm được rằng những yếu đuối của chúng ta sẽ trở nên những mạnh mẽ trong tay Thiên Chúa.

Bạn đã sẵn sàng giao cuộc đời của mình cho Ngài sử dụng chưa?

Vả, có các sự ban cho khác nhau, nhưng chỉ có một Đức Thánh Linh. 5 Có các chức vụ khác nhau, nhưng chỉ có một Chúa. 6 Có các việc làm khác nhau, nhưng chỉ có một Đức Chúa Trời, là Đấng làm mọi việc trong mọi ngườiI Cô-rinh tô 12:4-6

HẾT LÒNG LÀM VIỆC CHÚA

Theo như thường lệ, cứ mỗi trưa Chúa nhật, sau lễ thờ phuợng buổi sáng ở nhà thờ, ông Mục sư cùng đứa con trai nhỏ 11 tuổi của mình sẽ đi xuống phố và phát truyền đạo đơn. Vào buổi trưa Chúa nhật hôm ấy, đến giờ hai cha con đi phát truyền đạo đơn thì ngoài trời mưa như trút nước và thật giá buốt. Đứa con trai nhỏ mặc đồ ấm và áo mưa vào…

“Ba ơi, con sẵn sàng rồi đây!” cậu bé nói.

Người cha hỏi, “Con sẵn sàng cái gì thế?”

“Ba quên rồi sao, tới giờ mình đi ra ngoài phát truyền đạo đơn rồi.”

Người cha trả lời, “Con à, ở ngoài trời lạnh và mưa tầm tã thế kia mà.”

Cậu con trai đã làm người cha sửng sốt khi hỏi lại, “Nhưng ba ơi, người ta vẫn sẽ phải chết nơi hỏa ngục, mặc dù trời có mưa hay không, phải không ba?”

Người cha trả lời, “Con à, nhưng hôm nay ba không được khỏe, không thể ra ngoài với thời tiết thế này đâu.”

Với vẻ thất vọng, cậu con trai hỏi cha mình, “Ba ơi, ba cho con đi một mình nghe? Đi mà …”

Người cha ngần ngại một phút rồi trả lời, ” Con có thể đi. Cầm lấy những truyền đạo đơn này, đi cẩn thẩn nghe con, đừng băng ngang đường và cứ đi một bên đường mà thôi!.”

“Cám ơn ba!”

Và với một xấp truyền đạo đơn trên tay, cậu bé bước ra và đi giữa cơn mưa lớn. Cậu bé 11 tuổi đi bộ dọc những con đường trên phố, đi từ nhà này qua nhà khác và trao những cuốn truyền đạo đơn nho nhỏ cho bất kỳ người nào cậu gặp trên đường. Sau 2 tiếng đồng hồ đi bộ dưới mưa, cậu bé bị thấm nước ướt nhem và lạnh cóng. Bây giờ chỉ còn lại một tấm truyền đạo đơn cuối cùng. Cậu dừng lại ở một góc đường và nhìn xem có ai đi ngang qua để đưa cho họ, nhưng đường phố hoàn toàn vắng vẻ.

Rồi cậu bé cất bước về hướng căn nhà đầu tiên cậu thấy, cậu đến trước ngôi nhà và bấm chuông. Cậu bấm chuông – nhưng không ai trả lời. Cậu lại bấm chuông lần nữa, rồi lần nữa… nhưng vẫn không có ai trả lời cả. Cậu bé đứng đợi, vẫn không có tiếng trả lời. Cậu bé định quay gót đi, nhưng một điều gì lạ khiến cậu đứng lại. Một lần nữa, cậu lại bấm chuông liên tục và đấm vào cửa ầm ĩ. Cậu đợi, có cái gì đó giữ cậu bé đứng đó chờ. Cậu bấm chuông lần nữa, và lần này cánh cửa từ từ mở ra. Một phụ nữ đứng tuổi trông rất buồn rầu xuất hiện trước cửa.

Bà hỏi giọng nhỏ nhẹ, “Cậu bé, tôi có thể giúp gì không?”

Với ánh mắt sáng ngời và nụ cười rạng rỡ, cậu bé nói, “Thưa bà, cháu xin lỗi vì làm phiền, nhưng cháu chỉ muốn nói rằng CHÚA JESUS THẬT SỰ RẤT YÊU THƯƠNG BÀ! Cháu đến để tặng bà cuốn truyền đạo đơn cuối cùng của cháu, đây là cuốn sách nói về Chúa Jesus và tình yêu thương vĩ đại của Ngài dành cho con người.” Nói rồi cậu trao cuốn sách cho bà và xin phép đi về.

Người phụ nữ nọ nói với theo, “Cám ơn cậu bé! Xin Chúa chúc phước lành trên cậu!”

Ngày Chúa nhật sau đó trong nhà thờ, người cha Mục sư đứng trên bục giảng, và khi buổi nhóm bắt đầu, ông hỏi, “Có ai trong quý vị muốn làm chứng hay muốn chia sẻ điều gì không?”

Từ từ, ở hàng ghế phía sau, một phụ nữ đứng tuổi đứng lên. Khi bà bắt đầu nói, khuôn mặt bà toát ra vẻ sáng ngời.

“Không ai trong quý vị biết tôi. Tôi chưa bao giờ đến đây lần nào. Quý vị thấy đó, trước Chúa nhật tuần trước, tôi không phải là người tin Chúa. Chồng tôi qua đời được ít lâu, để lại mình tôi đơn độc trong cuộc đời này.

“Chúa nhật tuần trước, một ngày mưa tầm tã và lạnh lẽo, tôi buồn bã đến nỗi nghĩ rằng sẽ kết thúc cuộc đời mình ở đây vì tôi không còn có chút hy vọng hay ước muốn sống nào nữa. Vì thế tôi chuẩn bị sợi dây thừng và cái ghế, rồi trèo lên cầu thang trên căn gác nhà tôi. Tôi treo dây lên trần nhà một cách cẩn thận, rồi trèo lên ghế và tròng đầu dây kia vào cổ.

“Tôi đứng trên chiếc ghế đó, cô đơn cùng cực và lòng tan nát, tôi chuẩn bị đá cái ghế đi thì đột ngột có tiếng chuông cửa làm tôi giật mình.  Tôi nghĩ, “Đợi một phút, người ta sẽ bỏ đi thôi.” Tôi đợi và đợi – rồi tiếng chuông cửa như càng lúc càng to và liên tục, và rồi người gọi cửa còn gõ cửa rất ồn ào. Tôi lại nghĩ, “Không biết ai trên đời này đi kiếm tôi? Không có ai bấm chuông nhà tôi hay đến thăm tôi từ rất lâu rồi!” Tôi tháo sợi dây thừng ra và đi ra cửa. Chuông reo inh ỏi… Khi tôi mở cửa, thật không thể tin vào mắt mình!

“Trước hiên nhà tôi là một cậu bé sáng sủa nhất mà tôi từng gặp, mặt cậu sáng như thiên thần! Nụ cười của cậu! Ôi, tôi không thể nào tả được cho quý vị! Và những lời cậu nói đã làm sống lại trái tim vốn đã chết của tôi, cậu nói rằng “Thưa bà, cháu chỉ đến để nói rằng Chúa Jesus thật sự rất yêu thương bà!” Rồi cậu trao cho tôi cuốn sách nhỏ mà tôi đang cầm đây. Khi cậu bé từ biệt và ra đi dưới cơn mưa trong cái lạnh buốt giá, tôi đóng cửa lại, vào nhà và đọc từng câu trong cuốn sách này. Sau đó tôi trở vào căn gác nhỏ, tháo sợi dây thừng và cất cái ghế. Tôi không cần dùng đến chúng nữa.

“Quý vị thấy đó, tôi bây giờ đã là một đứa con hạnh phúc của một vị Vua. Bởi vì sau cuốn sách có địa chỉ của quý Hội Thánh đây, nên tôi đến để gửi lời cám ơn vị thiên thần nhỏ của Chúa, người đã đến với tôi rất đúng lúc, và cứu linh hồn tôi khỏi hỏa ngục đời đời.”

Lúc bấy giờ trong nhà thờ không ai cầm được nước mắt. Người cha Mục sư bước xuống khỏi bục giảng, đến dãy ghế mà vị thiên thần nhỏ đang ngồi, ông dâng lời ngợi ca và tôn vinh Danh Chúa vang khắp cả nhà thờ. Ông ôm lấy cậu bé và khóc nức nở không kềm chế được.

Có lẽ chưa có Hội Thánh nào có được phút giây vinh quang như thế! Và có thể vũ trụ này chưa từng chứng kiến người cha nào được tràn đầy tình thương và vinh dự từ con trai mình như thế, trừ một người Cha, là Đức Chúa Trời, Ngài cũng đã bằng lòng cho con trai Một của mình, là Chúa Jesus, bước vào thế giới lạnh lẽo và tối tăm này. Và Đức Chúa Trời đã nhận Chúa Jesus trở về trong niềm vui không thể nói hết được, và khi cả thiên đàng tôn vinh và ngợi khen sự vinh hiển của Vua, thì Ngài ngồi bên cạnh Con Trai yêu dấu mình trên ngai cao cả, trên hết mọi danh cao cả và quyền uy.  “Mọi việc tay ngươi làm được, hãy làm hết sức mình; vì dưới âm phủ, là nơi ngươi đi đến, chẳng có việc làm, chẳng có mưu kế, cũng chẳng có tri thức, hay là sự khôn ngoan”.

Đây là lý do tại sao tác giả Solomon khuyên chúng ta hãy làm hết sức mình những việc trong tầm tay mình. Ông nói bởi vì, không bao lâu, chẳng chóng thì chầy, ngươi sẽ vào thế giới của người chết, ở đó không việc làm, suy tính hay hiểu biết.

Mục sư Ray Pritchard kể một câu chuyện của gia đình ông như sau:

“Cha tôi qua đời 34 năm trước, khi người ta đào huyệt để chôn cha ông, người đào huyệt cho biết, ông đào huyệt chệch qua bên mặt một chút Ông giải thích là dành chỗ cho mẹ tôi. Lúc đó ai cũng cười vì cho rằng ông già đào huyệt quá lo xa. Dĩ nhiên ông ta đúng vì 29 năm sau mẹ tôi qua đời, tôi được danh dự làm lễ tang cho mẹ tôi và mẹ tôi được chôn bên cạnh cha tôi. Lúc ba tôi mất, tôi được 20 tuổi, khi mẹ tôi qua đời tôi đã 49 tuổi. Những người bạn của cha tôi còn sống để dự lễ tang của mẹ tôi không còn bao nhiêu vì đa số đã hơn 70 rồi. Hình như 29 năm chợt qua như một giấc chiêm bao. Ngày tôi chôn mẹ tôi, tôi đứng vài thước cách mộ cha tôi và tôi có cảm tưởng nhu tôi vừa chôn cha tôi ngày hôm qua. Nếu tôi chôn cha tôi hồi tuần qua, mẹ tôi tuần này thì tuần sau tới phiên tôi. Tôi như nghe tiếng Chúa phán “Ray, hãy nhìn, một ngày nào đó thân xác con sẽ nằm ở đây”.

Cuộc sống tạm bợ này trôi mau, mau hơn chúng ta nghĩ đến. Ai cũng còn nhớ biến cố năm 2000. Lúc đó nhiều người lo sợ, bây giờ thóang cái, đã là 2015. 15 năm đã trôi qua. Vậy thì với cái tạm bợ và ngắn hạn hư không này, ngòai lời khuyên của vị vua khôn ngoan nhất thế gian là “Mọi việc tay ngươi làm được, hãy làm hết sức mình” Ông còn cố vấn chúng ta gì nữa không? Ông viết:

“Hãy đi ăn bánh cách vui mừng, và uống rượu cách hớn hở; vì Đức Chúa Trời đã nhận các công việc ngươi. Khá hằng mặc áo trắng, chớ thiếu dầu thơm trên đầu ngươi.  Trọn các ngày của đời hư không ngươi, mà Đức Chúa Trời ban cho ngươi dưới mặt trời, hãy ở vui vẻ cùng vợ yêu dấu; vì đó là phần của ngươi trong đời nầy, và là điều ngươi được bởi công lao mình làm ở dưới mặt trời. (câu 7-9)

Hãy tận hưởng những thú vui mà Chúa ban cho vì Đức Chúa Trời đã nhận các công việc của người!  Solomon còn cho biết thêm ngòai việc ăn ngon, uống rượu ngon, các bà còn nên mặc đẹp và xức dầu thơm. Và lời cố vấn quan trọng mà tôi tin các bà thích nhất là: ”hãy ở vui vẻ cùng vợ yêu dấu; vì đó là phần của ngươi trong đời nầy, và là điều ngươi được bởi công lao mình làm ở dưới mặt trời”

Trong kỳ tranh tài Olympic đặc biệt tại Seattle, 9 lực sĩ đều là những người khuyết tật về tâm thần chuẩn bị cuộc chạy đua 100 thước.

Khi tiếng súng nổ, chín lực sĩ bắt chạy nhưng có một đứa bị té và khóc. Tám đứa kia đều nghe tiếng khóc. Chúng liền chạy chậm lại và quay nhìn lại. Rồi cả tám đứa quay chạy ngược lại về đứa đang khóc. Một đứa bị Down Syndrome cúi xuống hôn đứa khóc và nói: “anh sẽ không sao đâu!” Rồi cả chín đứa nắm tay nhau cùng chạy đến mức. Tất cả mọi người trong vận động trường đều đứng lên hoan hô nhiệt liệt. Tiếng hoan hô kéo dài nhiều phút. Dân chúng tại Seattle vẫn còn tiếp tục kể câu chuyện này.

Tại sao?

Vì nó phản ảnh một điều: Trong cuộc sống có những điều quan trọng hơn là thắng cuộc. Đó là giúp người khác thành công, giúp người khác được cứu, dù rằng có khi chúng ta phải bỏ một thói quen, hy sinh một nếp sống hay bỏ qua một ý thích.

Chúng ta có thể già lúc 20 tuổi cũng như chúng ta có thể trẻ lúc 85 tuổi.

Quý Hội Thánh có biết tôi muốn điều gì không?

Tôi muốn được chết trẻ trong tuổi già để có thể làm những gì Chúa trao cho trong tầm tay mình. Môi-se 80 tuổi mới bắt đầu công việc Chúa trao cho.

Áp-ra-ham lúc 100 tuổi mới có Y sác.

Hãy thưởng thức các ngày Chúa ban cho, làm những việc trong tầm tay hết sức mình.  Đó là nhân sinh quan của một Cơ đốc nhân. 

MS Trần Nhựt Thăng

(trong “Hãy Đếm Năm Tháng Mình” xb 2021)

 

Împărtășește-ți dragostea
Trần Nhựt Thăng
Trần Nhựt Thăng
Articole: 2