30.4.1975 – 30.4.2026
Tản mạn về một ngày lịch sử

Biến cố lịch sử 30.4.1975 được nhắc đến với những cái tên như đại thắng mùa xuân, đứt phim, bể dĩa, quốc hận, v.v. Ngay khi bước vào trại tập trung Bù Đốp, chúng tôi được dán cho một cái tên dài “tù-tàn-hàng-rã binh”.
Tôi thích dùng chữ quốc nạn. Lịch sử nước Việt mấy ngàn năm chỉ toàn quốc nạn, từ Tàu đô hộ, thực dân Pháp cai trị đến cộng sản toàn trị. Từ huyết quản người dân đến triều đình đều chống ngoại xâm, không có giai đoạn nào gọi là quốc hận. Nếu có hận là hận kẻ xâm lăng.
Hôm nay, dù hết chiến tranh, quê hương vẫn chưa thấy bóng dáng hoà bình đúng nghĩa. “Giải phóng miền Nam” chỉ là chiêu bài cho cuộc chiến xâm lăng miền Nam. Hôm nay, nhiều cuộc chiến đang phát sinh: Huỷ hoại môi trường, khai thác tài nguyên bừa bãi, tham nhũng có hệ thống, khủng hoãng giáo dục đến báo động, v.v. Quốc nạn sừng sững!
51 năm qua, dù con tàu mang tên Thống Nhất vẫn kéo còi inh ỏi trên đường rầy xuyên Việt, dù sinh hoạt xã hội trở nên nhộn nhịp, nhà cửa cao tầng hay xa lộ cao tốc lần lượt mọc lên, nhưng đất nước vẫn còn đối nghịch về ý thức chính trị, làn ranh thù hận chưa tan, cuộc tranh dành quyền lực gay cấn trong bộ máy cai trị, và thảm kịch phân ly giữa hai khung trời trong nước và hải ngoại.
Tệ hại hơn hết, trên các phương tiện truyền thông, đội ngũ xung kích trong nước ngày đêm dùng những ngôn từ đao to búa lớn mạt sát những người ra đi tìm tự do: Phản động, bán nước, ma cô đĩ điếm, tay sai, đu càng, cu li… Nhưng khi cần đến túi tiền của người tỵ nạn, họ đổi giọng thành “khúc ruột ngàn dặm.
Bán nước? Họ không thể tìm ra tỉnh nào miền Nam đã bán cho Mỹ, hay phớt lờ sự hy sinh của 74 chiến sĩ hải quân VNCH trong trận hải chiến với Trung quốc để bảo vệ Hoàng Sa. Họ không cần biết miền Bắc đã mất đi những phần đất, phần biển nào vào tay phương Bắc.
Nghịch lý thay, đằng sau những miệt thị hồ đồ người Việt hải ngoại, mỗi ngày đoàn người trong nước xếp hàng dài xin định cư tại Lãnh Sự quán Mỹ. Và họ không cần biết thành công trong xã hội của tuổi trẻ hải ngoại do khả năng của họ chứ không phải đi làm “cu li”.
Dù sao hiện tượng ấy cũng chỉ như lục bình trôi sông.
Thế giới đang thay đổi. Hơn lúc nào hết, bối cảnh thế giới và Việt Nam đang nối cùng một sợi dây. Quyền lực nào sẽ thống trị thế giới hay nhân loại sẽ gặp lại nạn đại hồng thuỷ với chiếc tàu Noe trên núi Ararat?
Cánh cửa tương lai Việt Nam đầy hứa hẹn về “kỷ nguyên vươn mình”, sẽ hùng mạnh với năm châu vừa hé mở… trên đầu môi. Chữ nghĩa có khác với “đổi mới” trước đây. Để đánh lạc hướng những bất lực hiện tại, họ tự hào về tương lai sáng lạng như quảng cáo một món hàng chưa biết ngày nào sẽ sản xuất. Cứ cho kỷ nguyên vươn mình ấy là khát vọng thay đổi, như con người vừa thức dậy, ngái ngủ, vươn mình ra khỏi giường.
Có một câu hỏi lớn: Ai sẽ là những nhà lãnh đạo tương lai? Thế hệ con cháu của những kẻ đang cầm quyền hay những nhân tài được trang bị bởi kiến thức và tầm nhìn chiến lược?
Kỷ niệm 80 năm ngày bầu cử Quốc hội đầu tiên (1946-2026) được cho là cột mốc để Quốc hội “đổi mới mạnh mẽ” dưới sự lãnh đạo của Đảng. Ôi, tam quyền phân lập đang thách đố với khẩu hiệu “Nhân dân làm chủ – Đảng lãnh đạo – Nhà nước quản lý”.
Ông Nguyễn Ngọc Huy, một nhà trí thức Việt Nam đã khuyến cáo:
“Không nước nào có thể vì tình nhân đạo hay vì chính nghĩa mà đứng ra giải phóng giùm cho chúng ta. Chúng ta phải tranh đấu và tự giải phóng”.
Tương lai thuộc về giới trẻ.
Khi mở ra cánh cửa tương lai, là những người lãnh đạo đất nước, các bạn không thể không chuẩn bị những hành trang:
Niềm tin đất nước sẽ thay đổi
Đạo đức cá nhân
Không ngừng trau dồi kiến thức
Tầm nhìn chiến lược
Khả năng đối phó
Khả năng quyết định
Khả năng đàm phán
Quản lý khủng hoảng
Kỹ năng giao tiếp
Đồng cảm và thấu hiểu
Sẵn sàng thích nghi với những tình huống mới
***
Hồ sơ về tưởng niệm năm nay mang số 51. Bộ bài có 52 lá, cần lá bài thứ 52 cho đủ bộ. Chợt nghĩ đến một lá bài không phải … bích cơ rô chuồn: “Lá bài tre Việt Nam”
“Lá bài tre Việt Nam” sẽ làm chủ bộ bài, dành cho giới trẻ Việt Nam trong cuộc chơi tương lai. Bước chân của người leo núi sẽ tạo con đường dẫn đến tương lai, không phải vẻ vời tương lai để đánh lạc hướng hiện tại bi thảm.
Nào, các bạn trẻ Việt Nam trong và ngoài nước, hãy cất bước bằng chính đôi chân của mình, không bị lèo lái bởi bất cứ thế lực nào. Hồn Việt nằm trong tim các bạn.
Đây là lúc các bạn sở hữu “độc lập tự do” cho mình, chứ không phải khẩu hiệu trên vách tường đang bị bụi thời gian phủ mờ.



